![]() |
| | #1 (permalink) |
| Thành viên nhiệt tình Gia nhập: Jun 2008 Nơi cư ngụ: thiên đường! ^^! Tuổi: 20
Bài gởi: 379
Thanks: 77
Thanked 50 Times in 39 Posts
| Giấc mơ ko bao giờ có thật Tôi nhìn mặt Hoàng và cảm giác thằng này sắp bật dậy, dứt má ra khỏi bàn mà nhảy vào đánh tôi ngay bây giờ. Nhưng ko, nó vẫn say sưa giấc mộng trên cái mặt bàn đầy mực và vết khắc be bét bẩn bẩn để luyến tiếc giấc ngủ ban sáng. Tôi đứng ngẩn người ra nhìn nó, tràn trề cảm giác dằn vặt và tội lỗi. “ Mình nhìn thấy Linh phía trước mặt. Mưa rơi xối xả. Mìn chạy đến gần Linh và Linh chạy xa khỏi mình. Rồi mình bay đến, thật nhanh, thật nhẹ, mình đáp xuống trước mặt Linh, y như một cảnh trong ỷ thiên đồ long kí, tóc Linh bay trong gió, quét qua mặt mình và mình…..cầm lấy tay Linh….” Thằng Hoàng làu bàu cái gì đó, ngẩng lên nhìn tôi làm đứt phực cái suy nghĩ của tôi về giấc mơ đêm qua. Cái mặt nó đần đần , trông hết sức ngớ ngẩn và vô hại làm tôi lập tức hấp tấp tránh ánh mắt nó và tự nguyển rủa tơi bời về cái tội lỗi tôi đã gây ra với một người có khuôn mặt…..ngây thơ như thế này. Hoàng thích Linh, à, phải nói là Hoàng công khai thích Linh. Dù cho Linh chưa bao giờ có tí vết tích gì xác nhận là Linh chấp nhận điều đó thì đứa nào trong lớp cũng gật gù am hiểu “à, thế là Linh có-nơi-có-chốn rồi nhé”. Vậy là cái sự-kiện-vô-lí đêm qua là Linh đã “giá lâm” vào giấc mơ của tôi khiến tôi vô cùng ấy nấy và dằn vặt. Mà chỉ “giá lâm” vào giấc mơ thôi thì đã trong sáng chán, nhưng chẳng hiểu cái-thằng-ôi của nợ trong giấc mơ lải làm mấy trò nhăng cuội thế ko biết. Như thế là ko trong sáng rồi. Mà tôi lỗi nữa là thằng Hoàng là thằng bạn thân của tôi, tôi đã sát…tay áo ( có phải chim đâu mà sát cánh) chinh chiến cùng nó bao lâu nay từ giờ kiểm tra ra đến đuờng,từ những lần hai thằng vắt cái óc để “rỉ” ra được tí chiến lược tiếp cận Linh hay cùng xông pha vào bụi hoa dại đầy gai chỉ để kiếm được hoa tặng Linh trong thời buổi khan hiếm tiền. Nói tóm lại, tôi tham gia mọi công đoạn mà Hoàng đi đến trái tim Linh, tôi là tổng đạo diển và giám đốc marketing của cái quy trình phức tạp , thì cớ gì bây giờ tôi lại có ý định mình sẽ…mở lối đi riêng. “ Mình nắm tay Linh đi trên con đường đầy hoa, những bông hoa mà Hoàng đã tặng Linh. Mình dẫm lên chúng, nghe nhói đau ở dưới chân, gai đâm mình rồi. Khuôn mặt thằng Hoàng hiện lên giận dữ, mình bướng bỉnh…nắm chắc lấy tay Linh và …đấm vào khuôn mặt ấy” - mày làm sao thế? - hả? Tôi giật nảy mình…Khuôn mặt thằng Hoàng hiện ra trước mắt nhưng tất nhiên là tôi….không đấm vào mặt nó. Tôi vừa thiếp đi một chút và tôi lại mơ, lần này thì còn tệ hơn lần trước nữa. Tôi lén nhìn thằng Hoàng, liệu nó có biết là tôi vừa nắm tay Linh và cho nó một đấm trong giấc mơ của tôi ko? Mà chắc chắn là nó ko biết rồi, thái độ “ân cần” của nó ( đập quyển vở vào mặt tôi và nói “ chép bài đi, ko mày chết”) làm tôi vô cùng khổ sở. Thà rằng nó cứ đá cho tôi một phát hoặc đánh cho tôi một phát cón thấy sung sướng hơn là khuôn mặt cứ đinh ninh là thằng bạn mình tốt đẹp như thế này. Tôi nghĩ, liệu rằng nếu nó đá tôi một phát thì có làm “ văng” Linh ra khỏi đầu óc của tôi được ko? nếu được thì tôi sẵn sàn cho nó đá đít cả trăm phát mà ko ngần ngải gì. - mày xem, ko biết ai sẽ đóng vai hoàng tử nhỉ? Thằng Hoàng nhai nhai cái đầu bút trong mồm khiến cho đầu bút toè ra , ngửa cồ lên trần nhà đầy mạng nhện mà băn khoăn suy nghĩ. Tôi cũng vậy. Chả là đội văn nghệ trường tôi sắp diễn vở kịch “ Nàg bạch tuyết và bảy chú lùn hiện đại” để chào mừng ngày 8/3 trong đó, Linh là nàng bạch tuyết. “ Nàg bạch tuyết” của bọn tôi đã gọi là hiện đại thì hiện đại tới bến luôn. Nàg bạch tuyết ko có tóc đen như gỗ mun mà vàng hoe, ko bống bền óng mượt mà thẳng tắp, ko mặc váy mà mặc quần Jeans đi bốt. Túm lại tất tần tật là cả nhân vật đều cải tiến tẹt ga. Nhưng điểu nan giải là chưa chọn được trong một đội văn nghệ “ dương thịnh âm suy” như bởi bọn tôi bởi hình như cháng nào cũng nhăm nhe cái vai diễn danh giá ấy như một con bò tót thấy một chiếc cờ đỏ vẫy vẫy. May phước, tôi và thằng Hoàng cũng có mặt trong đội văn nghệ ấy cho nên cái hi vọng được đóng vai hoang tử ko đến nỗi tuyệt vọng. Nếu ko thì “tao mà thấy thằng khác cầm tay Linh thì tao đâm đầu vào con Tô tô nhà tao chết còn hơn”. Tôi gật gù. Nếu tôi mà nhìn thấy thằng khác cầm tay Linh thì tôi cũng đâm đầu vào con Tôtô nhà thằng Hoàng chết còn hơn. Xét cho cùng, Linh rất xinh, rất thông minh, dù quả thật đôi khi hơi….đầu gấu. Đấy là điều mà bọn con trai chúng tôi phải chết đo sống lại ko biết bao nhiêu lần. Tôi cũng ko phải ngoại lệ, nhưng vì thằng Hoàng “khám phá” ra Linh trước nên tôi đành im lặng cúc cung làm một thằng bạn vĩ đại nhất trên đời. “Linh là nàng bạch tuyết xinh nhất mà tôi từng thấy. Nàng đang nằm trong một cái quan tài đầy hoa và. Ô kìa, tôi là thằng hoàng tử tốt số ấy, bảnh choẹ và hùng dũng tiến đến gần Linh. Tôi cúi xuống, cúi thật thấp, gần khuốn mặt Linh, thấp lắm rồi và bỗng nhiên Linh biến thành…khuôn mặt cú thằng Hoàng. Aaaaaaaaaaaaa….” Tôi bật dậy, Người nóng ran, mồ hôi toát ra giữa tiết trời 10 độ C. Tôi thở hổn hển. Thật tệ. Tôi đã đi quá xa. Xét cho cùng thằng Hoàng là thằng bạn thân nhất của tôi. Nó đã giúp tôi quá nhiều. Cái lần tôi bị ốm, nó đã sang ở mấy ngày với tôi mà ko sợ lây. Cái lần tôi bị đưa lên Ban Giám hiệu, nó đã nhận thay tôi . Tôi có thể ko có Linh nhung tôi ko thể ko có nó. - Bốc thăm chọn Hoàng tử đây. Cả hội tụ lại, nghểnh cổ nhìn tôi trên cái bàn cao ngất nghễu của cô giáo. Ai cũng hồi hộp và bình phẩm xem đứa nào thích hợp nhất. Tôi bê ra một cái hộp, đặt uỵch lên bàn: - Bi giờ mời công chúa ra bốc nhé, cho nó thiên! Linh cười toe, thò tay vào bốc lấy một mảnh giấy, ra vẻ hé hé kiểu chú Long Vũ làm cho mọi người hồi hộp chết đi được. Rồi Linh nhíu mày, mọi người căng mắt theo dõi, tờ giấy được quay ra cho cả lớp nhìn rõ: - Triệu Quốc Hoàng. Thằng Hoàng chạy biến ra khỏi phòng sau khi hấp tấp “ chạy đi đây tí”. Có thế nó đang gào rú hay khóc lóc trong phòng vệ sinh vì sướng điên. Còn tôi, toi nhanh tay vơ đống giấy trong hộp và ném ra ngoài cửa sổ. Tấ cả đểu ghi một cái tên “ Triệu Quốc Hoàng”. Thằng Hoàng ko biết điều đó, có thế no cho rằng đó là định mệnh hay điều gì tương tự thế. Có thế sau vụ công chúa và hoàng tử thì Hoàng và Linh sẽ là một cặp hoặc cũng chẳng là gì cả. Điểu đó thì tôi ko biết nhưng chỉ cần biết bây giờ tôi đã làm đúng. Làm một sự giúp đỡ âm thầm cho một sự xấu xa âm thầm của tôi. Nhìn mặt thằng Hoàng vui như đỗ Đại Học sớm, nó vào lớp, nhay mắt với tôi trước khi bị quây ko những lời trêu chóc huýt sáo của bạn bè. Toi đi nhanh ra khỏi lớp, lòng gơị lên một sự khó chỉu về nỗi ganh tị nhưng đầu óc thanh thản vô cùng. Bây giờ, tôi ko còn mơ thấy Linh nữa. Toi và thằng Hoàng vẫn là 2 đứa bạn tốt nhất quả đất. Trong cuộc sống, luôn luôn phải chọn lựa, ko đơn giản là chỉ chọn lựa giữa cái xấu và cái tốt mà là giữa cái tốt và tốt hơn, tốt và tốt nhất. Điều tốt nhất mà tôi nhận được chính là một thằng bạn tuyệt vời nhờ biết hô khẩu hiệu “chuyển” với những giấc-mơ-ko-bao-giơ-có-thật. Bé mắt ngọc ![]() ****************************** Chữ Ký ****************************** Valentine mình tôi cất bước Noel buồn lần trước cũng mình tôi Thế giới này tất cả đã có đôi Chỉ riêng tôi, một mình đơn lẻ |
| | |
| Những người gởi lời cám ơn tới nhoccarol_01 vì bài viết hay : |
![]() |
Similar Threads | ||||
| Posts | Người gởi đề tải | Chuyên mục | Trả lời | Bài mới gởi |
| Nếu muốn ly hôn, hãy bế em ra khỏi cuộc đời anh | hung_doan9 | Nghệ thuật sống | 7 | 10-01-2009 10:22 PM |
| Con gái thật là................ | linhhonlangdu13 | Nghệ thuật sống | 4 | 21-12-2008 05:57 PM |
| Pikachu thật được rao bán trên mạng ! | Nhóc Siêu Quậy | Can We Talk? | 9 | 19-12-2008 01:07 AM |
| Bạn sẽ thật đẹp thật quyến rũ khi đến với HEAVEN shop-hoa tai cho các bạn gái | maverickvn | Quảng cáo & Rao vặt | 0 | 10-12-2008 10:51 PM |
| Đang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách) | |
| Công Cụ | |
| |
| I4vn - Interner For Vietnamese | |